5 (100%) 1 vote

Chi hội Nguyện Ước Xanh (NƯX) khi mới thành lập chỉ là một nhóm nhỏ các bạn trẻ với ước muốn làm điều thiện, nhưng sau 10 năm “mái ấm” thiện nguyện có đông đảo các bạn trẻ tham gia, trở thành nhịp cầu kết nối yêu thương…

Lễ trao học bổng Chắp cánh những ước mơ lần 3 tại TP. Hồ Chí Minh. Ảnh: H.Q.T
Lễ trao học bổng Chắp cánh những ước mơ lần 3 tại TP. Hồ Chí Minh. Ảnh: H.Q.T

Hành trình 10 năm

NƯX là một trong những tổ chức thiện nguyện đầu tiên trên địa bàn TP.Tam Kỳ và của tỉnh. Từ chỗ chỉ có một vài câu lạc bộ (CLB) từ thiện, đến nay trên cả tỉnh đã có hàng chục CLB được thành lập và hoạt động sôi nổi, góp phần vào công cuộc xã hội hóa hoạt động an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo của tỉnh. Từ khi thành lập (13.6.2008)  đến nay, NƯX đã kết nối yêu thương, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, những cộng đồng dân cư nghèo khổ ở những nơi miền sâu, miền xa. Các đối tượng mà NƯX quan tâm, chia sẻ là trẻ em, người già, người khuyết tật, học sinh nghèo vượt khó… Đồng thời NƯX cũng chú trọng tạo sự kết nối, cộng hưởng và là diễn đàn để các bạn tình nguyện viên (TNV) là học sinh, sinh viên tham gia, qua đó, có ý thức trách nhiệm hơn với cộng đồng.  Các hoạt động, chương trình mà NƯX đã thực hiện hoặc phối hợp thực hiện trong những năm qua như: Dự án học bổng cho học sinh, sinh viên nghèo vượt khó với tên gọi “Chắp cánh những ước mơ”, qua 7 năm hoạt động, ngày 3.6 vừa qua, đã trao học bổng lần thứ 14 tại hai điểm cầu TP.Hồ Chí Minh và Quảng Nam cho 118 em học sinh, sinh viên với số tiền hơn 200 triệu đồng. Tổng số tiền mà quỹ học bổng trao tặng đến nay là 1,2 tỷ đồng với 800 suất học bổng.

Các dự án và hoạt động mang đậm dấu ấn NƯX như: “Sôi động mùa hè”, “Vui ánh trăng rằm”, “Áo ấm mùa đông”, “Hành trình yêu thương”, “Bóng cả yêu thương”, “Người tiếp lửa”, “Vui Tết Thiếu nhi 1.6”, “Trại biển vì môi trường”, “Tiếp sức mùa thi”, “Hòa nhịp yêu thương”… đã được tổ chức, giúp đỡ cho hàng nghìn đối tượng có hoàn cảnh khó khăn. Kết hợp với Chương trình Tủ sách giải trí và giáo dục trao tặng, đặt hơn 100 tủ sách cộng đồng, xây tặng thư viện cho trẻ em và người dân ở vùng nông thôn, vùng sâu vùng xa của tỉnh. Ngoài ra, NƯX còn tổ chức các hoạt động như bán hoa, nhặt ve chai, gian hàng gây quỹ tại các hội chợ; tổ chức đêm văn nghệ “Chung một tấm lòng” hằng năm, các gian hàng ẩm thực – tiếp nhận đồ cũ, thư quán, khu trò chơi dân gian… để gây quỹ cho các chương trình từ thiện. Vừa là nơi để các bạn TNV trẻ có cơ hội trải nghiệm các hoạt động thiện nguyện – xã hội, giúp các bạn hiểu hơn về con đường thiện nguyện, mà còn là nơi để các bạn học hỏi các kỹ năng làm việc nhóm, tổ chức sự kiện và là diễn đàn mang tính cộng hưởng, kết nối có sức lan tỏa cao trong cộng đồng. Giúp các bạn có sân chơi lành mạnh, bổ ích trong những dịp nghỉ hè, lễ. Chị Nguyễn Thị Ánh Ngọc – một trong những thành viên sáng lập NƯX chia sẻ: “Những hoạt động thiện nguyện 10 năm qua của NƯX đã góp phần giúp đỡ những hoàn cảnh không may vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Đó là niềm vui, niềm hạnh phúc đối với những người làm công tác thiện nguyện”.

Chung một “mái nhà”

Ông Trần Hồng Phúc – Chủ tịch Hội Từ thiện tỉnh, người đã luôn sát cánh, động viên và nhiệt thành giúp đỡ NƯX từ những ngày đầu thành lập, nhận xét:
“Hoạt động của Chi hội NƯX trong 10 năm qua là hình mẫu với sự tham gia của các TNV trẻ tuổi, biết chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống, biết giúp các mảnh đời bất hạnh, giúp các em học sinh nghèo… Hội luôn đánh giá cao về các TNV của Chi hội NƯX.

Có biết bao câu chuyện cảm động được viết nên qua những hy sinh thầm lặng và cả những câu chuyện rất chân thành trên suốt hành trình 10 năm ấy. Đó có thể là câu chuyện về một em bé mồ côi, về cụ già neo đơn nào đó, hay là những hành trình về với đồng bào miền núi… Có câu chuyện do các bạn TNV viết về những trải nghiệm trên suốt hành trình làm lan tỏa bao điều tốt đẹp. Nhiều thế hệ TNV đã xem NƯX như một “mái nhà chung” để mà sống và trải nghiệm, trưởng thành qua tuổi thanh xuân tươi đẹp. Em Trần Thị Tường Vy, học sinh lớp 12 Trường THPT chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm đã chia sẻ trên trang Facebook của cộng đồng NƯX: Những kỷ niệm  nhớ mãi là những năm tháng ấy. Tuổi thanh xuân của em gọi tắt là “Nguyện ước xanh”. Những ngày đầu vào NƯX, em vẫn còn non trẻ, vẫn là một đứa em út trong gia đình. Nhưng đến thời điểm này, qua bao nhiêu thế hệ, người đến, người đi, nhưng em thì vẫn gắn bó với NƯX. Với em Lương Thị Thủy Tiên ở khối phố Trà Cai, phường Hòa Thuận (TP.Tam Kỳ), hai năm tham gia NƯX em tự rút ra được những bài học quý báu về lẽ sống. Bài học đầu tiên là ngày đi bán hoa gây quỹ, đó cũng là ngày đầu tiên tôi biết đến NƯX. Tôi học được sự tỉ mỉ qua cách gói hoa, sự nhiệt tình và chân thành qua cách bán hoa và sự nhẫn nại khi ngồi giữa trưa nắng đợi người mua hoa đến… Ngày hôm đó trôi qua khá nhanh, nhưng lại là ngày mang lại cho tôi nhiều kỷ niệm, và đó cũng là ngày đánh dấu một khởi đầu cho cuộc hành trình đồng hành với NƯX của tôi sau này.

“Từ những bài học ứng xử như khi hỏi đường, mình nên mở khẩu trang để nói chuyện; những lúc phát cháo từ thiện cho bệnh nhân, khi bệnh nhân nhận được phần cháo, suất sữa, mình nên nói “Xin cảm ơn”. Đó là phép lịch sự cũng như là sự tôn trọng đối với mọi người. Và đến những bài học lớn, có lẽ đối với tôi, nó làm thay đổi một phần trong tâm thức của mình, đó là bài học về sự lạc quan trong cuộc sống; bài học về sự cho đi không cần nhận lại; bài học về sự trách nhiệm… Qua NƯX, tôi biết có biết bao nhiêu mảnh đời nhọc nhằn, cơ cực nhưng họ vẫn lạc quan, vươn lên từng ngày; tôi thấy trái tim yêu thương đầy nhiệt huyết của những con người nơi đây, họ luôn sẵn sàng giúp đỡ, hay làm một sợi dây kết nối với mạnh thường quân để hỗ trợ những người khó khăn, dù có hy sinh bao thời gian, công sức; tôi còn nhận ra nhiệt huyết thôi chưa đủ, ta cần có đủ trách nhiệm để làm tròn nghĩa vụ của mình, từ việc nấu cháo tình thương, việc bán hoa, hay các hoạt động thường niên khác…” –  Lương Thị Thủy Tiên đã viết như vậy trên Facebook NƯX.  Còn bạn Trương Tâm Thư viết: “Tôi rất nhớ những giây phút làm việc cùng mọi người, dù nghiêm túc nhưng vẫn có những lúc hài hước và sảng khoái, bởi chúng tôi đã quá đỗi thân thiết và hiểu nhau phần nào.

Tôi nhớ những buổi chiều mưa rơi nơi cửa chùa, anh em trong chương trình nồi cháo thiện nguyện lại cùng nhau khiêng thùng sữa, thùng cháo lên xe để đi phát cho bệnh nhân. Và rồi sau một ngày nấu cháo, chúng tôi lại cùng nhau la cà quanh thành phố với những ly chè Huế, quán trà sữa quen thuộc, đệm thêm những câu chuyện thú vị không biết đâu là kết thúc, mà làm tôi “say” quên cả đường về. Mọi thứ ở NƯX đối với tôi thật nhẹ nhàng và bình dị như thế, đó chính là “khoảng lặng” mà NƯX đã cho tôi”.

HƯƠNG QUẾ TÂY